Profile
ashayuri doesn't have a personal statement currently.
ashayuri
Trial_MOD
20 years old
Gender Not Set
No Information
Joined: 12-July 08
Profile Views: 508*
Last Seen: 19th January 2009 - 09:04 PM
Local Time: Sep 5 2010, 05:22 PM
136 posts (0 per day)
No Information
quangvinh506
No Information
No Information
Private
* Profile views updated each hour
|
My Content
Mas Oyama và Kyokushinkai Karate July 19, 2008 — billyduc Kyokushinkai Karate, một trong những trường phái Karate có uy lực thực dụng được phương Tây gọi là Full Contact Karate. Võ sư Mas Oyama  Mas Oyama và Kyokushinkai Karate Oyama Masutatsu (Sinh ngày 27 tháng 7 năm 1923 tại Nam Triều Tiên, mất ngày 26 tháng 4 năm 1994 tại Tokyo, Nhật Bản), thường gọi tắt là Mas Oyama, là võ sư sáng lập trường phái Kyokushinkai Karate, một trong những trường phái Karate có uy lực thực dụng được phương Tây gọi là Full Contact Karate. Không chỉ được xem là kỳ nhân trong võ giới Nhật Bản vì thành tích tay không đánh chết bò mộng, Oyama cũng nổi danh là người chưa từng từ chối bất kỳ một cuộc thách đấu nào trong suốt cuộc đời mình. Cuộc đời và võ thuật Những năm tháng đầu tiên Oyama Masutatsu là một người gốc Triều Tiên, thuở nhỏ tên là Choi Yeong-eui, nhưng thường gọi bằng tên yêu thích là Choi Bae-dal. Oyama sinh năm 1923 tại Gimje, tỉnh Jeollabuk-do (North Jeolla) Nam Triều Tiên trong giai đoạn vùng đất này vẫn nằm dưới sự cai trị của Đế quốc Nhật Bản. Khi còn nhỏ Oyama được gửi tới sống trong nông trại của chị gái mình ở Mãn Châu – Trung Quốc. Năm 9 tuổi, cậu bắt đầu theo học một môn võ Trung Hoa tên là Thập Bát Thủ từ một người họ Lý đang làm việc ở nông trang này và cho đến khi trở về Triều Tiên năm 12 tuổi, Oyama tiếp tục học võ Triều Tiên. Đường đến với Karate Năm 1938 khi 15 tuổi, Oyama Masutatsu đến Nhật Bản theo học chương trình đào tạo để trở thành một phi công lái chiến đấu cơ trong lực lượng không quân hoàng gia của đế chế Nhật Bản, nhưng do những khó khăn trong đời sống, mục tiêu của Oyama đã không thành hiện thực. Bỏ ý định trở thành phi công, Oyama theo học Judo và Quyền Anh. Nhưng cơ duyên hạnh ngộ với võ sư Funakoshi Gichin và hệ phái Shotokan Karate mới thật sự rẽ võ nghiệp của Oyama sang một bước ngoặt lớn lao. Say mê khi nhìn những môn sinh tập kata và kumite, chàng đã ghi tên tập tại võ đường của võ sư Funakoshi Gichin nằm trong Đại học Takushoku, học cùng với người con trai thứ ba của võ sư tên là Funakoshi Yoshitaka. Sự tập luyện chuyên cần với năng khiếu bẩm sinh đã khiến Oyama đạt được nhị đẳng huyền đai chỉ sau 2 năm tập luyện, vào năm chàng được 17 tuổi. Sau đó Oyama theo học hệ phái Goju-ryu Karate với võ sư So Nei Chu người Triều Tiên (từng vô địch quyền Anh của 6 trường đại học vùng Kansai, Nhật Bản). Khi gia nhập quân đội năm 20 tuổi, Oyama đã mang huyền đai đệ tứ đẳng Karate. Cũng trong những năm này Oyama quan tâm trở lại Judo, tiếp tục theo rèn tập và lại đạt tới tứ đẳng huyền đai chỉ sau 4 năm tập luyện. Năm 1945, sự thất bại của Nhật Bản trong Thế chiến 2, sự khinh miệt sau đó của những kẻ chiếm đóng, cùng ước vọng trở thành sĩ quan lục quân tan vỡ đã trở thành những cú sốc giáng mạnh vào cuộc đời Oyama Masutatsu. Vượt quá sức chịu đựng của một chàng trai trẻ, Oyama đã sống những ngày giang hồ, thường xuyên gây gổ với lính Mỹ đồn trú trên đất Nhật, đánh gục chúng khi chứng kiến chúng hiếp đáp phụ nữ Nhật Bản và nện những tên vô lại trên đường phố trung tâm Tokyo. Mặc dù không bị truy tố vì tự vệ chính đáng và gia đình nạn nhân đã tha thứ, nhưng việc dùng Karate gây ra cái chết của một kẻ du đãng cũng khiến Oyama khủng hoảng nặng nề muốn từ bỏ vĩnh viễn võ nghiệp. Trong những ngày này, võ sư So Nei Chu đã gợi ý Oyama nên ẩn cư để tránh xa phần còn lại trên thế giới trong vòng 3 năm nhằm phát triển võ công và khí công. Lo sợ tinh thần và kỹ pháp Karate của bản thân sẽ trở nên hoang tàn như đường phố Tokyo sau chiến tranh, lại được sự ủng hộ và khuyến khích của So Nei Chu, Oyama quyết định lên núi tu luyện bất chấp sự phản đối của hầu hết bè bạn khi họ chỉ trích chàng chọn sự nghiệp Karate giữa thời đại bom nguyên tử là điều điên rồ. Rèn tập trong cô tịch Năm 1946 Oyama Masutasu vào núi Minobu tại Yamanashi, thuộc tỉnh Chiba tu luyện. Núi Minobu chính là nơi samurai Miyamoto Musashi (1584-1645) từng sáng lập hệ phái song kiếm Hyoho Niten Ichi-ryu (hay Nito-ryu). Lý do khiến Oyama quyết định chọn núi Minobu bởi chàng tôn kính võ sư tiền bối Miyamoto Musashi và đặc biệt yêu thích bút pháp của Yoshikawa Eiji miêu tả samurai này trong tác phẩm cùng tên Musashi. Lần vào núi này Oyama đi cùng với một sinh viên tên là Yashiro. Sau 6 tháng tập luyện trong hoang lạnh và cô độc, Yashiro đã bỏ trốn vào một đêm khuya vì không chịu đựng được thêm. Điều đó càng khiến cho Oyama căng thẳng và nhiều lúc tưởng không sao thắng được ý định hạ sơn. Thêm vào đó, một thời gian sau người bảo trợ của Oyama đã báo cho chàng biết rằng không còn khả năng chu cấp cho chàng nữa và Oyama đã xuống núi sau 14 tháng ẩn cư. Năm 1947 Oyama đạt thành tích vô địch Karate nội dung đối kháng tại Đại hội võ thuật Nhật Bản do Enshin-kai tổ chức tại Hội đường Maruyama, Kyoto, sau khi so găng với một vận động viên có sở trường là cú đá vòng cầu thần tốc từng vô địch trong giới sinh viên Nhật Bản. Dù vậy, chàng vẫn cảm thấy trống rỗng trong tâm vì chưa hoàn thành 3 năm ẩn cư. Thêm vào đó So Nei Chu đã viết thư động viên Oyama cố gắng hơn trong nỗ lực để không chỉ trở thành một võ sư Karate mạnh nhất Nhật Bản mà còn phải làm chủ được cả thể xác và tinh thần. Oyama đã quyết định vào núi Kiyosumi tỉnh Chiba, một ngọn núi hoang sơ rất thích hợp cho việc luyện tập nội công, tiếp tục tu luyện vào năm 1948. Lần tu luyện này, với ý chí cao độ “nhất tâm kiên cường”, Oyama chỉ mang theo hành lý quan trọng nhất là bộ sách Musashi 8 quyển của Yoshikawa Eiji, kiếm, thương, súng săn, một bộ tạ, nồi niêu với hạn độ ít nhất. Sinh hoạt trên núi, như tự truyện Sekai kenka ryoko (Du hành vào thế giới chiến đấu, Nhà xuất bản Kyokushinkai Karate Best Seller ấn hành lần đầu năm 1968) của Oyama thuật lại, mỗi ngày mới bắt đầu từ 4 giờ sáng khi Oyama tỉnh táo nhờ ngâm mình trong dòng suối gần đó, chạy lúp xúp về lều và tập tạ để luyện thể lực, ăn uống và đọc sách. Sau đó, vào 4 giờ chiều cho tới đêm khuya chàng luyện các đòn quyền, cước trên những thân cây đã quấn rơm quanh lều. Để chống chọi lại cảm giác đơn độc trong đêm khuya trên núi không một bóng người Oyama viết câu “bình tĩnh và hành động” hoặc vẽ một vòng tròn trên giấy dán lên bức vách lều, nhìn chăm chú để thống nhất thân tâm; ngồi quỳ dưới thác nước giá lạnh và hung dữ; treo mình trên những chùm rễ cây lơ lửng trên miệng vực và liên tục tấn công vào thân cây bằng những đòn kata. Đặc biệt, chàng nghĩ ra việc ngăn chặn ý định xuống núi bằng cách cạo rụng một bên lông mày và để râu tóc mọc tự do nhằm trở thành một con người kỳ dị xa lạ với thế giới của những con người bình thường. Khoảng 3 tháng sau khi lông mày mọc ra như cũ chàng lại cạo phía bên đối diện. Cũng trong những năm tháng này, học theo các ninja ngày xưa, chàng luyện các kỹ pháp bật nhảy, nhào lộn để tăng sự dẻo dai của cơ thể bằng cách trồng cây tầm ma, một loại cây có sức sinh trưởng mạnh, cắt ngọn còn độ hai thước và tập nhảy qua mỗi ngày 300 lần theo sự phát triển của cây; đồng thời luyện công phá cạnh tay và nắm đấm vào đá sỏi. Lần đầu tiên trong đời chàng thực cảm thấy mình đã trở nên mạnh mẽ khi dùng tay chặt vỡ đá bằng đòn shuto trong một đêm trăng. Khoảng một năm rưỡi sau đó, ngày Oyama xuống núi, những cây cối quanh căn lều của chàng đã trơ trọi, chết rụi vì những đòn quyền cước và bên lều, một đống đá nát vụn đã chất cao lên như núi. Hạ sơn nhập thế và những kỳ tích công phu Năm 1950, Oyama Masutatsu hạ sơn và tử chiến với một con bò mộng tại thành Tateyama huyện Chiba. Và bắt đầu từ đây Oyama đã trở thành huyền thoại vì những kỳ tích công phu dùng tay không hạ sát 47 con bò mộng hung dữ với 4 con chết tại chỗ và những con khác bị gãy sừng vì cú chặt cạnh bàn tay (theo một số tài liệu thì số lượng những con bò mà Oyama hạ sát là 52 con trong đó có 3 con chết tại chỗ). Cũng không hiếm lần Oyama đối mặt với tử thần. Chẳng hạn năm 1957 ở tuổi 34, Oyama suýt chết tại Mexico khi một con bò nổi điên vòng ra sau lưng húc, kéo lê và giày xéo lên người ông khi ông đã ngã xoài ra trên mặt đất. Oyama đã cố gắng hạ con bò và chặt gãy sừng nó nhưng sau đó phải nằm liệt giường 6 tháng trong khi chờ những vết thương chí mạng hồi phục. Năm 1952, Oyama Masutatsu du hành tới Mỹ và nhận lời thách đấu trực tiếp trên truyền hình 7 trận và toàn thắng. Năm 1955 khi ông biểu diễn đòn shuto chặt bay cổ chai rượu Whisky dựng đứng mà phần thân chai bên dưới không bị đổ, ông được công chúng Mỹ đặt danh hiệu “god hand” (“Thần thủ” hay “Thánh thủ”). Chiêu thức này nhiều môn đồ của ông tại võ đường Kyokushin Karate về sau cũng luyện thành. Tháng 1 năm 1964 các võ sư Muay Thái (quyền Thái) thách đấu với Karate Nhật Bản, giới Karate Nhật từ chối vì cho là “tà đạo”, nhưng Oyama nhận lời và cùng với ba môn đệ là Kurozaki, Nakamura, Ozawa sang Bangkok giao đấu. Thắng 2 trong 3 trận, giữ uy tín cho Karate Nhật Bản. Trong suốt cuộc đời của Oyama Masutatsu, ông đã đến 32 quốc gia, giao đấu với trên 270 võ sĩ tài danh và rất nhiều người trong số đó bị ông hạ gục chỉ với một cú đấm. Một trận đấu thường không kéo dài quá 3 phút, và cũng không hiếm khi chỉ dài vài giây. Sự nghiệp Võ đường Kyokushin Karate Năm 1953, Oyama mở võ đường đầu tiên của ông mang tên Oyama Dojo tại một bãi cỏ bỏ không tại Mejiro, Tokyo. Năm 1956, võ đường đúng nghĩa đầu tiên được mở tại một sân khấu Ballet cũ phía sau Đại học Rikkyo, cách 500 mét so với vị trí hiện nay của Đại Võ Đường ở Nhật và chính thức mang tên Kyokushinkai Karate. Tới 1957, có 700 thành viên thường xuyên luyện tập tại võ đường nhưng nhiều người đã bỏ đi do không chịu được sự khắc nghiệt trong tập luyện. Những môn đồ thuộc các trường phái khác cũng đến tập ở đây, họ luyện đối kháng toàn diện (jisen kumite). Một trong những người dạy ở đây, võ sư Kenji Kato nói rằng họ sẽ phát hiện những điều hay từ các môn phái khác và sẽ tiếp thu bất cứ chiêu thức nào “có ích trong thực chiến”. Đây chính là phương thức phát triển Karate theo cách của Oyama Masutatsu: ông học các tuyệt kỹ từ mọi môn võ và không bao giờ bó buộc mình chỉ với Karate. Nhấn mạnh đặc biệt vào tính hiệu dụng của chiêu thức, Oyama lược bỏ tất cả những gì màu mè không có ích trong thực chiến để phát triển một tinh thần võ thuật thuần khiết và cương mãnh. Văn vũ lưỡng đạo Ở một khía cạnh khác, Oyama không chỉ là một võ sư Karate với quả đấm thép, ông còn là một cây bút xuất sắc có khả năng sáng tác mạnh mẽ. Tác phẩm What’s Karate? của ông xuất bản tại Nhật tháng 1 năm 1958 đã tạo nên kỷ lục sách bán chạy nhất tại hải ngoại. Sau tác phẩm này, Oyama còn viết 13 quyển về Kỹ thuật Karate, Tự truyện Sekai kenka ryoko (Du hành vào thế giới chiến đấu) gồm 8 quyển, Luận văn võ đạo 20 quyển. Ông còn là giám đốc của Nhà xuất bản Power Karate và giám đốc phát hành của nguyệt san tạp chí Power Karate xuất bản tại Nhật. Cho đến cuối đời, Oyama vẫn còn một công trình dang dở là cuốn Karate bách khoa từ điển được ông chấp bút từ năm 1980. Năm 1997, 3 năm sau khi ông mất tác phẩm này được học trò của ông biên soạn lại và cho xuất bản dưới nhan đề một cuốn bách khoa toàn thư Karate The unfinished Encyclopedia of Karate. Thông tin thêm Núi Kiyosumi ở Chiba ngày nay được xem là Thánh địa của Kyokushinkai Karate. Ngày 20 tháng 9 năm 1995 tấm bia kỷ niệm Oyama Masutatsu đã được 16 tuyển thủ ưu tú đặt vào nơi vị thầy mình từng tập luyện Karate trong cô độc. Mặc dù nhập quốc tịch Nhật Bản, Oyama vẫn giữ quốc tịch Hàn Quốc của mình.
1. Môn phái Bạch Hổ - Trung tâm TDTT quận Tân Bình Phụ trách : Thái Sơn - Nhà truyền thống phường 18 Tân Phú Phụ trách : Hổ Bạch Ân
2. Bạch Long Tây Sơn - Trung tâm TDTT Bình Thạnh Phụ trách : Tạ Quang Sơn - Trung tâm TDTT Thủ Đức Phụ trách : Lê Đình Trung - Trung tâm TDTT Quận 9 Phụ trách : Lê Thành Phát
3. Bạch My - 22/22 đường 42, khu phố 8, Hiệp Bình Chánh, Thủ Đức Phụ trách : Lương Văn Thanh
4. Bà Trà Tân Khánh - Nhà văn hóa thanh niên TP Phụ trách : Trương Tấn Đạt - Trung tâm TDTT huyện Nhà Bè Phụ trách : Nguyễn Hồng Đỏ - Nhà văn hóa thanh niên TP Phụ trách : Nguyễn Thị HỒng Nhung, Nguyễn Thị Thuỷ
5. Bàng Long Hải - 130/59 Phan Văn Hân, quận TB Phụ trách : Nguyễn Văn Khoa - Trung tâm TDTT Tân Phú Phụ trách : Phạm Văn Bằng
6. Bảo Tín Y võ - 33/10C ấp Tiềm Lâm, Bà Điểm Phụ trách : Nguyễn Thanh Sơn
7. Hắc Hổ - Trung tâm TDTT Gò Vấp Phụ trách :Lâm Hữu Bình, Hà Thành Sơn, Chu Văn Lục, Trần Thành Quang, Trần Hữu Hoàng, Trần Văn Hiệp, TRần Thanh Tùng
8. Hắc Miêu - Trung tâm TDTT quận 11 Phụ trách : Tăng Kim Tài, Hứa Hớn Minh - Trung tâm TDTT quận 12 Phụ trách : Ngô Văn Hương, Nguyễn Thành Trác - 11/10 Lý Thành Tông Phụ trách : Tăng Kim Phụng
9. Hồng Gia - 6/12 Trần Não, phường Bình An, Quận 2 Phụ trách : Hồ Văn Trọng - Trung tâm TDTT quận 2 Phụ trách : Hà Châu ( không rõ có phải lão võ sư, đại lực sĩ Hà Châu ?) - Số 4 Lê Đại Hành, Quận 11 Phụ trách : Lâm Thành Khánh, Đinh Chí Dũng
10. Hồng Gia quyền -Trung tâm TDTT Thủ Đức Phụ trách : Nguyễn Thị Kim Loan
11. Hồng Trần Bình Định -Trung tâm TDTT huyện Củ Chi Phụ trách : Đỗ Văn Hiếu -Trung tâm TDTT Củ Chi Phụ trách : Nguyễn Văn Hòa, Lâm Văn Hòa, Nguyễn Văn Phước, Lâm Thi Quốc, Lê Hữu Lễ, Trần Văn Sĩ, Trần Thành Long
12. Kim Kê Môn -75B/26A Bình Phú, P.10, Q.6 Phụ trách : Đặng Kim Anh -Nhà thiếu nhi quận 11 Phụ trách : Nguyễn Văn Nghĩa, Nguyễn Hữu Nghĩa - Trung tâm TDTT Nguyễn DU Q1 Phụ trách : Cô Giao Linh - Trung tâm TDTT quận 5 Phụ trách : Đỗ Vũ Huy
13. Lâm Thắng Nghĩa - Trung tâm TDTT quận 5 Phụ trách : Huỳnh Chí Phước, Huỳnh Chí Mãn
14. Lam Sơn Phụ trách : Quách Phước
15. Lam Sơn Võ Trí Dũng - 3/16 Điện Biên Phủ, P.15, BT Phụ trách : An Văn Siêu
16. Nam Huỳnh Đạo - Đình Nam Chơn, 100 Nguyên Hồng, P11, Bình Thạnh Phụ trách : Huỳnh Tấn Kiệt
17. Nga Mi Tinh Hoa - 890 khu phố 1, Bình Chiểu, TĐ Phụ trách : Ngô Xuân Hiển
18. Ngũ Hổ Trấn Sơn - 97 Hồ Thị Kỷ, phường 1, quận 10 Phụ trách : Trần Thành
19. Nững Xị - Trung tâm TDTT quận Gò Vấp Phụ trách : Long Phi Báo - Trung tâm TDTT Gò Vấp Phụ trách : Vũ Hải Miên
20. Quảng Nam võ đạo - Trung tâm TDTT quận 12 Phụ trách : Tôn Thất Quang, Võ Quang Bính
21. Sa Long Cương - Trung tâm TDTT quận 2 Phụ trách : Nguyễn Văn Tây - Nhà văn hóa thanh niên TP Phụ trách : Lê Văn Vân, Thiều Ngọc Sơn, Nguyễn Minh Phương, Trần Hồng Phong, Trà Thị Thanh Thuỳ, Nguyễn Thành Sâm, Lê Nguyễn Sang, Nguyễn Sơn Hải Huệ, Nguyễn Ngọc Anh Thư.
22. Xà Quyền - Trung tâm TDTT Thủ Đức Phụ trách : Từ Huệ Xây
23. Song Long - Trung tâm TDTT quận 8 Phụ trách : Tông Thành Phước, Châu Văn Lợi, Trần Văn Hòa, Lâm Bá Phúc, Ngọ Cẩm Vân, Lâm Quang Vinh, Lưu Huy CHiến, Trần Lê Hương, Trần Ngọc Long, Phù CHâu Tử, Trần Văn Năn, Phạm Văn Phước, Trần Văn Hương, Nguyễn Văn Mận.
24. Tây Sơn Nhạn - Công đoàn Q.Bình Thạnh Phụ trách : Ngô Thị Ngọc Chi, Tô ĐÌnh Thanh, Tô Đình Thi - Trung tâm văn hóa Thanh Đa Phụ trách : Nguyễn Văn Lòng - Nhà văn hóa Thanh Đa Phụ trách : Nguyễn Văn Lòng
25. Tám Kiểng - Nhà thiếu nhi quận 6 Phụ trách : Lê Hữu Phước
26. Thanh Long Võ Đạo - Trung tâm TDTT Bình Thạnh Phụ trách : Nguyễn Công Tâm, Đỗ Vũ Huy, Nguyễn Tấn Phong, Trịnh Thế Khanh, Nguyễn Hữu Văn, Nguyễn Đình Mỹ, Đỗ Văn Trung, Nguyễn Đức Lê, Đào Trọng Hợp, Nguyễn Văn Sơn. - Nhà văn hóa thiếu nhi Phụ trách : Nguyễn Văn Tú - Trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi Gò Vấp Phụ trách : Hà Thị Yến Oanh - Trung tâm văn hoá Bình Thạnh Phụ trách : TRần Hiếu Mỹ
27. Thái Lý Phật - 104 Tân Khai, P.4, Q.11 Phụ trách : Huỳnh Chí Dân, Huỳnh Chí Lợi
28. Thiếu lâm - Trung tâm TDTT quận 10 Phụ trách : Trương Phấn Chấn
29. Thiếu lâm Châu Gia - 308 lô C c/c Xóm Củi, Ngọc Thiên Tính, Quận 5 Phụ trách : Hà Văn Ngàn
30. Thiếu lâm Chánh Giác - 3/3 ấp Tam Thới, xã Tam Thôn Phụ trách : Nguyễn Minh Hoàng - Trung tâm TDTT Hóc Môn Phụ trách : Nguyễn Thị Thuỷ Tiên, Nguyễn Thị Ngọc Nữ
31. Thiếu lâm Chánh Tông - 40 Bà Điểm, Hóc Môn Phụ trách : Nguyễn Thành Nghiêm
32. Thiếu lâm Hồng Gia - 360 Lương Định Của, P.An Phú, Quận 2 Phụ trách : Nguyễn Thành Sang
33. Thiếu lâm Hoàng Gia - Trung tâm TDTT nhà thiếu nhi Quận 5 Phụ trách : Nguyễn Hoàng Giang
34. Thiếu lâm Kiến An - 453/86 Lê Văn Sỹ, P.11, Q.3 Phụ trách : Nguyễn Văn Quí
35. Thiếu Lâm Tây Sơn - Số 2 Hồ Xuân Hương, Q.3 Phụ trách : Danh Ngợi - 106 Đinh Tiên Hoàng, P.1, Bình Thạnh Phụ trách : Lê Văn Lắm - 194/220 Võ Văn Tần, P.5, Q.3 Phụ trách : Hoa Ngọc Thắng - Trung tâm TDTT quận 7 Phụ trách : Trần Văn Ly, Trần Văn Sửu - 506/12 Lạc Long Quân, Q.11 Phụ trách : Lê Hùng Liêm - 134 Trần Văn Đang, P.10, Q. Tân Bình Phụ trách : Đại Tam Lâm - 195/11/37 Phạm Văn Định, Tân Bình Phụ trách : Võ Hiền Minh - Trung tâm Văn hoá thể thao Miền Nam Phụ trách : Nguyễn Văn Rành - 106 Đinh Tiên Hoàng, P.1, BT Phụ trách : Lê Phượng Vũ, Lê Phượng Quang, Lê Hoài Bảo - 15 Cù Lao, Bờ Kè, Phường 3, BT Phụ trách : Đỗ Đức Thịnh - 194/22 Võ Văn Tần, Phường 5, BT Phụ trách : Danh Thị Bích Vân - Nhà văn hoá quận 10 Phụ trách : Bùi Xuân Khải, Đinh Văn Nam - Trung tâm TDTT quận 7 Phụ trách : Hoàng Đình Dinh, Phạm Thành Long, Trần Quốc Dũng
36.Thiếu lâm Thái Hư - Trung tâm TDTT quận Thủ Đức Phụ trách : Đỗ Nguyên Tùng - Trung tâm TDTT Thủ Đức Phụ trách : Nguyễn Ngọc Tiến
37.Thiếu lâm Trưng Vương - 51 Bà Hom, P.13, Q.6 Phụ trách : Trương Minh Mẫn, Đặng Ngọc Tài - Trung tâm TDTT Quận 6 Phụ trách : Huỳnh Văn Dũng, Võ Văn Được
38.Thiếu lâm Tân Khánh Bà Trà - 36 Xô Viết Nghệ Tĩnh, .26, BT Phụ trách : Vương Chí Thành
39.Triều Châu - Trung tâm TDTT quận Gò Vấp Phụ trách : Đỗ Văn Quí
40.Trung Sơn Võ Đạo - 64 Tôn Thất Thuyết, P.3, Q.4 Phụ trách : Lê Ngọc Điệp - 42/377 Huỳnh Đình Hai, P.24, Q.1 Phụ trách : Nguyễn Văn Hồng - 121/3 tổ 15 Thới An, P.2, Q.12 Phụ trách : Nguyễn Văn Minh - Việt Đạo Quán Phụ trách : Nguyễn Văn Hùng - Chùa Thới Hòa, Gò Vấp Phụ trách : Lê Tấn Phát - 117/10 Tân Thuận Đông, P.12, Q.7 Phụ trách : Nguyễn Hùng Khanh - 509 Trường Chinh, P.14, TB Phụ trách : Lại Quý Văn Khoa
41.Trúc Lâm Thái Hư - Trung tâm TDTT Thủ Đức Phụ trách : Trương Ngọc Hiếu, Trương Thái Hiền
42. Việt Đạo Quán - Trung tâm TDTT Thủ Đức Phụ trách : Nguyễn Thành Tâm
43. Vịnh Xuân - Trung tâm TDTT Q.8 Phụ trách : Trần Ngọc Thắng
43. Vịnh Xuân Quyền Kim Long - 332/11 khu phố 3, Hồ Ngọc Lãm, An Lạc Phụ trách : Nguyễn Hữu Phước - Trung tâm TDTT huyện Bình Chánh Phụ trách : Nguyễn Hữu Phước
44. Câu lạc bộ võ cổ truyền - Nhà thiếu nhi quận 6 Phụ trách : Nguyễn Thị Chi
45. Võ Lâm Vườn Trầu - Trung tâm TDTT quận 2 Phụ trách : Nguyễn Văn Tư
46. Võ phái Phạm Gia - Nhà thiếu nhi quận 9 Phụ trách : Lê Thanh Sang
47. Võ trận Bình Định -Trung tâm TDTT quận 2 - B4/110A, Lương Định Của, Q.2 Phụ trách : Võ Minh Thế - Trung tâm TDTT quận 9 Phụ trách : Nguyễn Đức Quân,Võ Thành Dũng, Lâm Thị Thanh Thuý - Trung tâm TDTT quận 2 Phụ trách : Nguyễn Văn Nguyễn,Lê Văn Thông, Huỳnh Ngọc Sanh
48. Xuân Nghĩa Đường - 112 Lê Hồng Phát, P17, Gò Vấp Phụ trách : Nguyễn Tấn Xuân.
49.Hóa Quyền đạo - 595/62 Nguyễn Ðình Chiểu Quận 3 TP.HCM Phụ trách :Ðỗ Phi Long -Hồ bơi Hồ Gia Trang 6/12 Trần Não,P.Bình An,Quận 2,TP.HCM. -Cung Văn Hoá Lao Ðộng :55B Nguyễn Thị Minh Khai Quận 1 TP.Hồ Chí Minh . - Nhà văn hóa Lao ĐỘng Phụ trách : Hồ Văn Trọng
50. Giã Nguyên Phái ( chưa có địa chỉ) 51. Huỳnh Long ( chưa có địa chỉ) 52. Hàn Bái đường ( chưa có địa chỉ) 53. Đoàn Lân ( chưa có địa chỉ) 54. Bạch Hổ Môn ( chưa có địa chỉ) 55. Tinh võ đạo ( chưa có địa chỉ) 56. Long Hổ Hội( chưa có địa chỉ) 57. Ngũ Hành Sơn ( chưa có địa chỉ) 58. Nam Tông ( chưa có địa chỉ) 59. Dòng võ cổ truyền Hổ Bạch Ân ( chưa có địa chỉ)
UPDATE..................................
TẤT CẢ DO MÌNH SƯU TẦM TRÊN WWW.VOCOTRUYEN.VN VÀ 1 SỐ NGUỒNG KHÁCĐệ nhất roi Hồ Ngạch và hai lần đánh cướp Dư Đành.  Biết đã vào thế hiểm, Dư Đành đành nhắm mắt chờ đường roi sát thủ. Thế nhưng, sau khi tiếng roi vun vút cất lên, Dư Đành thở phào choàng tỉnh bởi đường roi vừa chạm áo thì đối thủ đã thu về không đánh nữa. Võ Việt Nam khởi nguồn từ võ trận, bởi suốt 4.000 nghìn năm đất nước bao phen phải gồng mình chống giặc ngoại xâm. Cho đến ngày nay, giữa bộn bề lo toan của cuộc mưu sinh, tinh thần thượng võ vẫn có đất để phát dương quảng đại. Trên đây là đôi dòng phác họa về người được mệnh danh là "Đệ nhất roi Hồ Ngạch" mà GiadinhNet kể cùng độc giả (ở phía dưới)... Tuy nhiên, đó cũng chỉ là một (và đầu tiên) trong số vô vàn những "huyền thoại" mà GiadinhNet sẽ kể tiếp với độc giả, để cùng hiểu thêm về truyền thống võ học của dân tộc Việt Nam. Và nữa, trên bầu trời võ thuật rộng lớn ấy, có những cao thủ như tinh tú rực rỡ và các cao nhân “ngọa Hổ tàng Long”. Nhưng ai mới xứng đáng là đệ nhất cao thủ? So với những cao thủ bây giờ thì họ đã là những bậc tiền bối, công phu đã danh trấn thiên hạ bấy lâu. Sống dưới chế độ thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, quãng thời gian mà tinh thần thượng võ bị triệt tiêu tới mức tối đa (phòng ngừa phản kháng), họ đã là cầu nối, đã bôn ba khắp nơi để tầm sư, rèn võ, cứu rỗi cả nền võ thuật Việt Nam trong buổi suy tàn. Dù đến giờ, đa phần đã thành người thiên cổ nhưng tài đức của họ thì vẫn là tiếng thơm để hậu bối noi theo... Đệ nhất roi Hồ Ngạch và hai lần đánh cướp Dư Đành Luận về võ công, không thể không nhắc đến đất võ Bình Định, cụ thể hơn là những địa danh như Thuận Truyền, An Vinh, An Thái. Đến giờ, tại nơi nghĩa quân Tây Sơn dấy binh đánh đuổi quân thù ấy vẫn còn truyền tụng những câu tục ngữ nói về tinh thần thượng võ của những địa danh này. “Roi Thuận Truyền, quyền An Thái” hay “Trai An Thái, gái An Vinh”... Thôn Thuận Truyền nằm ở xã Bình Thuận, thôn An Vinh thuộc xã Bình An (quận Bình Khê), An Thái thuộc xã Nhơn Phúc huyện An Nhơn, giờ vẫn tồn tại rất nhiều những lò võ nức tiếng xa gần. Trong làng roi Thuận Truyền, không ai không biết tên tuổi lẫy lừng của võ sư Hồ Ngạch. Hồ Ngạch tên thật là Hồ Nhu, ông sinh năm 1891, mất năm 1976, nguyên quán thôn Háo Ngãi, xã Bình An, sinh sống tại thôn Thuận Truyền, Bình Thuận. Cha ông là Đốc Năm (Hồ Đức Phổ), một võ quan của triều đình Huế, mẹ ông bà Lê Thị Huỳnh Hà, cũng là một người nức tiếng giỏi võ trong vùng. Ngay từ nhỏ, Hồ Ngạch đã được cha mẹ truyền dạy võ công. Lớn lên, ông được gia đình gửi vào lò võ của cao sư Ba Đề, tiếp đến là Đội Sẻ, Hồ Khiêm, toàn những người nổi tiếng. Bởi thế, từ những đường roi của các cao nhân như Ba Đề, Hồ Khiêm kết hợp với nội công học được từ thầy Đội Sẻ đã tạo ra một Hồ Ngạch với những đường côn biến hoá, sâu hiểm khôn lường. Theo sự truyền tụng của giới võ lâm khi ấy, đường roi của Hồ Ngạch là tuyệt kỹ vô song. Dân Bình Định đến giờ vẫn truyền tụng nhiều câu chuyện Hồ Ngạch bị các cao thủ khiêu chiến, thậm chí cả “đánh úp” hết sức lạ lùng. Các cao nhân thử tài với Hồ Ngạch thì nhiều lắm, nhưng nổi tiếng nhất vẫn là những trận thư hùng với lực sĩ Dư Đành. Dư Đành là tướng cướp, về võ công thì đến cả quân lính triều đình khi nghe thấy tên cũng đã hồn xiêu phách tán. Tung hoành khắp vùng không có đối thủ, nghe tiếng Hồ Ngạch, Dư Đành nhiều lần gửi lời khiêu chiến. Chối từ mãi không được, sau cùng Hồ Ngạch cũng phải nhận lời thách đấu. Lần ấy, Dư Đành đem lũ lâu la về tận Thuận Truyền và hống hách đưa ra điều kiện, nếu Hồ Ngạch đấu thua thì phải gia nhập đảng cướp của y. Vậy là, tại bãi vắng ngay sát thôn Thuận Truyền đêm ấy, một mình Hồ Ngạch đã đánh bại cả chục tên đệ tử của Dư Đành, vốn đều là những cao thủ võ lâm. Khi đám tay chân mỗi tên nằm một góc thì Dư Đành xuất hiện. Phải nói thêm rằng, Dư Đành có sức mạnh chẳng ai sánh kịp. Đã có lần, để diễu võ dương oai, một tay y đã cắp cả một con nghé hệt như người ta nhẹ nhàng bồng trên tay đứa trẻ. Với thanh đao sáng loáng trên tay, vừa xuất hiện là Dư Đành tung đòn tới tấp. Thế nhưng, với đường roi thượng thừa của mình, Hồ Ngạch cũng chẳng hề nao núng. Đánh mãi mà vẫn không tìm được kẽ hở để “ăn sống nuốt tươi” đối phương, Dư Đành thấy máu nóng dồn lên mặt. Và khi ấy, Hồ Ngạch mới ra đòn tuyệt kỹ... Tránh đòn truy hồn của đối phương, ông nhẹ nhàng tung người đá văng thanh đao cắm xuống đất, đồng thời xoay người giở đòn đánh nghịch. Biết đã vào thế hiểm, tiến thoái lưỡng nan, Dư Đành đành nhắm mắt chờ đường roi sát thủ. Thế nhưng, sau khi tiếng roi vun vút cất lên, Dư Đành đã thở phào choàng tỉnh bởi đường roi vừa chạm áo thì đối thủ đã thu về không đánh nữa. Trận thư hùng ấy, dù đã nợ Hồ Ngạch một mạng nhưng Dư Đành vẫn không phục. Y rắp tâm kiếm cơ hội trả thù. Bởi thế, một chiều, đang mải mê với những chiêu thức võ thuật thì Hồ Ngạch được mọi người báo tin, không biết ai đã đến nương sắn nhà mình và nhổ hết sắn đóng vào những giỏ lớn. Điều lạ lùng là tất cả số sắn đó, kẻ trộm không lấy mang đi mà vẫn để nguyên trên rẫy. Hồ Ngạch đâu biết rằng, đó là một âm mưu của Dư Đành. Ra rẫy, thấy sắn bị nhổ, chẳng còn cách nào khác, Hồ Ngạch đành phải quẩy những sọt sắn trĩu nặng ấy về. Vừa đi được một đoạn thì từ bụi cây bên đường, Dư Đành vọt ra với chiếc bắp cày trên tay. Chẳng nói chẳng rằng, y tung luôn một đường sát thủ. Nghe tiếng gió, Hồ Ngạch vội thụt xuống, đường cày vụt qua đầu, văng thẳng vào cây bồ lời làm thân cây gẫy gập. Lợi dụng luôn cú đánh hụt ấy, Hồ Ngạch tức tốc áp sát, nhanh như chớp, chụp luôn tay Dư Đành rồi sử dụng thế lạc côn, không những hoá giải mà còn biến sức đối phương thành lực của mình, hất thẳng Dư Đành xuống bụi tre gần đó. Mắc kẹt giữa đám tre gai góc, lúc ấy, Dư Đành mới khẩn khoản xin tha và hứa từ đó không bao giờ dám về làng Thuận Truyền quậy phá nữa. Đệ nhất côn thư hùng đệ nhất quyền  Năm 1924, làng võ Bình Định xuất hiện thêm một dòng võ mới đó là quyền Tàu. Người sáng lập ra dòng võ này là Tàu Sáu, tên thật là Diệp Trường Phát, sinh năm 1896 tại An Thái. Tuy là người Trung Quốc nhưng gia đình Diệp Trường Phát sinh sống ở An Thái đã được mấy đời. Hấp thụ tinh thần thượng võ từ An Thái, 13 tuổi, Diệp Trường Phát được gia đình gửi về Trung Quốc để học võ từ các cao sức của Thiếu lâm Bắc phái. Sau 15 năm thụ giáo tại cố hương, 28 tuổi, Diệp Trường Phát trở lại An Thái mở lò dạy quyền Tàu. Đến giờ, dân làng An Thái vẫn truyền tai nhau chuyện thi tài giữa Sáu Tàu và đệ nhất roi Hồ Ngạch. Bởi đó là cuộc thí võ kết bạn nên hai bên đã giao ước không gây thương tích, chỉ dùng mực ghi dấu trên y phục đối phương. Trước sự chứng kiến của nhiều môn đồ, hai ông giao kèo lấy một tuần nhang là một hiệp đấu. Sau hiệp đấu quyền, khán giả đếm được những vết mực trên áo hai người là như nhau, tuy thế, Hồ Ngạch vẫn chắp tay bái phục Tàu Sáu, thừa nhận mình kém hơn một bậc. Khán giả hết sức ngạc nhiên. Khi ấy, Hồ Ngạch mới giải thích, các vết mực Tàu Sáu lưu trên y phục mình có phần nhạt hơn. Điều đó chứng tỏ rằng, đường quyền thế cước của Tàu Sáu đã ở mức thượng thừa. Bởi vậy nên ông mới có thể vận hành công lực như ý muốn nên đòn ra mới nhẹ nhàng, dấu mực mới nhạt. Nếu cũng những quyền thế ấy, thi triển hết 12 thành công lực thì sức mạnh sẽ rất kinh hoàng, có thể lấy mạng người trong chớp mắt. Về côn, tuyệt kỹ của Hồ Ngạch, hai bên cũng quần thảo kinh hồn. Người xem chỉ thấy tiếng gậy va vào nhau chan chát còn bóng người thì lấp loá, mờ ảo. Sau tuần nhang, Tàu Sáu thấy trên người mình nhiều vết mực hơn. Trước đông đảo mọi người, ông đã chắp tay bái phục: “Đoản côn ở Thuận Truyền chỉ có Hồ Ngạch làm chủ!”.(Còn nữa) Nguồn lấy : vocotruyen.vn
Đây là lần đầu tiên tiểu đệ mở chủ đề mới, nếu có gì sai sót mong mọi người chỉ bảo thêm :
Lời mở đầu
Trước tiên phải nói là bài viết trong chủ đề tập trung chủ yếu vào các tuyệt kỹ của thiếu lâm, nhưng sẽ cố gắng thêm thắt công phu của cả các môn phái khác , đặng mà cho người tập dễ lựa chọn môn phù hợp với thể chất của mình . Mặc dù hiện nay với điều kiện kinh tế xã hội , rất hiếm người có điều kiện tập luyện được những môn này. Nhưng bản thân công phu cũng có rất nhiều lợi thế riêng nếu so với khí công nội công và võ thuật đánh quyền thảo thông thường . Những lợi điểm đó là Công phu có phương pháp dễ tập , dễ nhớ , dễ thành công. Thông thường 1 bài quyền tầm trung có từ 30-40 chiêu thức ( có bài lên đến hàng trăm ) , chưa kể phân thế chiến đấu , đối với người tập là 1 quãng thời gian dài tập luyện nhưng hiệu quả trong chiến đấu ko cao lắm .1 võ sư thông thạo thập bát ban võ nghệ nhưng không có công phu thì khi chiến đấu cũng phải rất vất vả mới hạ được đối thủ. Nhiều lúc chính do nhiều võ công quá mà lại lúng túng trong chiến đấu. Còn khí công nội công thì cách tập không khó , hiệu quả cao nhất nhưng lại dễ để lại nhiều hậu quả xấu cho cơ thể.Đặc biệt yêu cầu phải có sự thư giãn tuyệt đối , loại trừ tạp niệm , đối với điều kiện xã hội hiện nay thật là khó lắm ( chưa kể nhiều môn còn yêu cầu thời gian tập chính xác thì càng làm khó học viên hơn ). Riêng công phu thì với ưu điểm là cách tập đơn giản , yếu quyết không có nhiều nên dễ nhớ , không có sự ép buộc nào về thời gian , luyện nhiều được nhiều , luyện ít được ít khi lâm trận hiệu quả khó kể hết .Chưa kể nếu dụng quyền pháp mà có thêm sự hỗ trợ của công phu thì đúng là "hổ thêm cánh" Tuy nhiên công phu cũng có nhược điểm : - Quá ít người tập hiện nay. Gây ra tâm lý lo ngại cho người mới tập vì sợ mình bỏ công sức ra mà chẳng được gì cả. - Quá ít tài liệu chính xác . Điều này thì ngay cả người viết bài này cũng không biết là tài liệu của mình có đảm bảo 100% hay không.Chẳng qua người tập cũng đã tập thử vài môn , thấy cũng có hiệu quả kha khá nên mới đăng lên cho mọi người tham cứu. - Quá lâu để đại thành. Thật vậy , công phu tập dễ nhưng để đạt mức đại thành thì lại đòi hỏi rất nhiều thời gian. Thông thường là trên 10 năm.
Đến đây thì chắc người đọc cũng đã thấy được kha khá ích lợi của công phu rồi. Tiện thì người viết cũng nói luôn , công phu thiếu lâm được đề cập đến dưới đây là công phu về ngoại công. Ngoại công là luyện về sức , để cho sức lực điều hoà khắp cơ thể , lúc nào cần là có. Nói 1 cách đơn giản , nội công là luyện "tinh , khí , thần " , ngoại công là luyện " da , gân , xương". Một khi gân đã cứng , xương đã chắc , da thịt bền bỉ thì người khó bị làm tổn thương.
Ngoại công lại gồm 2 phần : - Nhuyễn công chủ luyện âm nhu kình. Luyện tập khá khó khăn.Người luyện công phu này thoạt trông thì không khác gì người bình thường nhưng khi công phu thành tựu thì có uy lực khó tưởng tượng được. Họ có thể đả thương người khác từ cách xa hoặc cơ thể họ khi dùng quyền cước binh khí tấn công thì như bông gòn tơ nhuyễn , ko mảy may tổn hại. Công pháp còn gọi là "Âm công" . Đòn đánh ra cực kỳ độc hại , không tác động vào bên ngoài mà tác động vào bên trong cơ thể. Khi tập thường ít phải xài thuốc vì cơ thịt ít bị tác động mạnh , trực tiếp . Một vài công phu đại diện : nhất chỉ thiền , chu sa chưởng... - Ngạnh công chủ luyện dương cương kình , luyện cho thân thể rắn chắc , bền bỉ , thân thể cương cường. Nhìn vào là thấy ngay công phu luyện tập. Người tập có thể tay không chấn vỡ gạch đá , hay đấu với binh khí , tác động vào cơ thể biểu hiện ngay từ bên ngoài nên không độc hại như nhuyễn công. Khi tập thường phải dùng kèm thuốc , vì cơ thịt bị tác động trực tiếp , nếu ko dùng thuốc thì không những công phu bị giảm mà còn gây hại về sau. Một vài công phu đại diện : Thiết bố sam , thiết tý chuyên...
Chuyện về đá bóng ở bên Tây Ơ rô ơ rủng suốt đêm ngày Thằng Áo rách tung, thằng bệnh Sỹ (Thụy Sỹ) Lấy đâu ra cửa mà thắng đây Kể ra nhà Thổ cũng quá siêu Tưởng đâu chết chắc lật ngược kèo Đến khi gặp Đức mới bại trận Kèo trên kèo dưới loạn tùng phèo Nhưng mà hay nhất mấy thằng "Nhà" (Bồ) Đào Nhà đào đất tưởng ngon qua Vào vòng tứ kết chơi lãng tử Đào nhà đào lỗ tự thành ma (Tây) Bán Nhà bò tót lại chạy xa Tiền lời bán đất với bán nhà Vào vòng chung kết tiêu thằng Đức Bán Nhà = vô địch, sướng thiệt ta Chắc tui cũng phải bán nhà gấp -------------------------------------------------------- Nghèo khó cho nên phải bán nhà Đầu tư cầu thủ thật hơn ta VN mà giống bên Âu ấy Vô đich Asi(Asian) cũng chẳng xa Định bụng bet cho lốc Hà Lan Lại gặp gấu Nga giã mấy bàn Giờ vẫn hú hồn,may không đánh Không thì giờ chắc cũng ... bán nhà Hôm sau lại thấy Đức-Ban Nha Lại định về xin mẹ bán nhà Nhất định cho chết thằng phát xit Nhưng mà mẹ lại cấm không cho Bây giờ ngồi tiếc ối giời ơi Đáng lẽ giờ con cưỡi @ Một phút mềm lòng tong sự nghiệp Wave tàu mình cứ cưỡi trời ơi
|
Last Visitors
 20 Jan 2009 - 17:25
 21 Oct 2008 - 13:13
 24 Aug 2008 - 19:10
 27 Jul 2008 - 11:28
 22 Jul 2008 - 22:11
Friends
There are no friends to display.
|