fbpx

Tập dưỡng sinh- Võ thuật cổ truyền trong bài tập

Quan niệm y học cổ truyền phương Đông từ ngàn xưa cũng đã “nói” rằng: Muốn sống thọ và khoẻ mạnh thì phải thực hành thường xuyên các biện pháp phòng bệnh từ khi còn nhỏ. Bởi cổ nhân có câu “Sinh mệnh tại ngã, bất tại thiên” là ý muốn nhắc người đời rằng: Mạng sống của mình lâu dài là do mình chớ không phải do trời quyết định. 

Tập dưỡng sinh- Võ thuật cổ truyền trong bài tập

Tập dưỡng sinh- Võ thuật cổ truyền trong bài tập

Các biện pháp phòng bệnh nhắm đến cường thân, trường thọ gồm có ăn uống vừa đủ no, vệ sinh, bổ dưỡng; giữ tinh thần bình ổn, lạc quan; làm việc vừa sức, hợp lý; sinh hoạt tình dục tiết chế, điều độ; phát hiện và điều trị bệnh tật kịp thời; rèn luyện thân thể thường xuyên.

Trong đó, việc rèn luyện thân thể thường xuyên là một hoạt động cần được đầu tư có kế hoạch về  bài bản và phương pháp thực hành.

Hoa Đà là một danh y thời Tam Quốc, người đã chữa hết bệnh nan y đau đầu dữ dội, kinh niên của Tào Tháo và mổ vai Quan Vân Trường để nạo chất độc do bị bắn tên, bằng kỹ thuậtgây mê mà 1.600 năm sau người phương Tây mới biết áp dụng kỹ thuật này trong phẫu thuật. Ông rất xem trọng việc tập luyện thể dục và cho rằng vận động vừa phải có thể trợ giúp tiêu hóa, thông sướng khí huyết, chẳng những thế còn phòng ngừa được bệnh tật, kéo dài tuổi thọ. Hoa Đà đã mô phỏng động tác của hổ, nai, gấu, vượn, chim để sáng tạo bài thể dục “Ngũ cầm hí” (Ô禽戲). Nhờ kiên trì tập luyện bài này mà đến lúc ông lâm chung, tai vẫn thính, mắt vẫn tinh, răng vẫn chắc và đệ tử của ông là Ngô Phổ cũng đã sống cường tráng đến trên 90 tuổi. Y học cổ truyền Trung quốc và y học hiện đại đều công nhận “Ngũ Cầm Hí” là một bài thể dục dưỡng sinh rất hiệu quả trong việc mang lại đời sống trường thọ, vô bệnh cho những người kiên trì tập luyện. Ngũ Cầm Hí còn được xem là một bài tập khí công động luyện cao cấp do Hoa Đà đã phối hợp nhịp nhàng giữa động tác với luyện thở, lấy ý dẫn khí để làm cân bằng hoạt động của các cơ quan nội tạng, kìm chế quá trình lão hoá của cơ thể.

Tô Đông Pha, nhà đại văn hào của Trung Quốc đời Tống, là tác giả các sách “Quyết luận về phép dưỡng sinh trường thọ”, “Hỏi-Đáp dưỡng sinh”… , có thói quen dùng lược chải trên da thịt hằng ngày và xoa gan bàn chân, mỗi chân hai trăm lần, trước khi đi ngủ và sau khi thức dậy để tăng cường sức khoẻ. Y học ngày nay đã cho biết việc xoa gan bàn chân thường xuyên chữa trị được các bệnh thiếu máu, tiểu đường, đau lưng, yếu sinh lý… Nhờ tập luyện thân thể đều đặn theo phép dưỡng sinh mà mấy lần lâm vào cảnh ngục thất, Tô Đông Pha vẫn giữ được tâm trí thảnh thơi, tinh thần sáng suốt; Khi ra tù, ông ngao du sơn thủy, sống đến cuối đời vẫn khoẻ mạnh.
Theo đại danh y Tuệ Tĩnh – bậc thánh y Việt Nam. sống ở thế kỷ thứ 14,  con người muốn sống khoẻ mạnh, trường thọ thì phải “bế tinh, dưỡng khí, tồn thần, thanh tâm, quả dục, thủ chân, luyện hình”; Trong đó, “dưỡng khí” và “luyện hình” là phép rèn luyện thân thể, ngày nay được gọi là Khí công dưỡng sinh và thể dục dưỡng sinh.
Đầu thế kỷ 19, người ta bắt đầu chú ý đến tác dụng của võ thuật cổ truyền trong việc rèn luyện sức khoẻ vì mục đích dưỡng sinh, trường thọ. Điều đó có nghĩa là đã đến lúc người ta hiểu ra rằng, võ thuật ra đời không chỉ để cho con người có công cụ đấu tranh chống lại thú dữ và kẻ thù bên ngoài mà còn để giúp họ chống lại kẻ thù bên trong cơ thể là bệnh tật.

Năm 1983 được chọn là “Năm quốc tế người già” đầu tiên được tổ chức tại Việt Nam có mục đích dùng Võ hỗ trợ cho Y để phòng chống bệnh tật, phục hồi sức khoẻ đồng thời dùng y học hiện đại và y học cổ truyền lý giải cơ sở khoa học của các động tác kỹ thuật và những hình thức vận động võ thuật nhằm đạt được yêu cầu dưỡng sinh. Người ta nói rằng, từ đây võ thuật công khai xác định đối thủ cần đánh bại là bệnh tật và phong trào tập luyện đẩy lùi bệnh tật được gọi là “Y Võ dưỡng sinh”

Hiệu ứng rõ nhất của phong trào Y Võ dưỡng sinh nói trên là sự xuất hiện và lan rộng rất nhanh của phong trào tập bài võ dưỡng sinh cổ truyền có tên Thái Cực Trường Sinh, do ông Song Tùng khởi xướng vào năm 1986  ở miền Bắc .

Theo tài liệu phổ biến của Trung tâm Trường Sinh Đạo (từ năm 1995 chuyển thành trung tâm trực thuộc UNESCO Việt Nam) thì ông Song Tùng lúc 33 tuổi, cơ thể ốm yếu do mang một số bệnh tật, đã được người cậu ruột là ông Hoàng Đình Thực (quê Nghệ Tĩnh) dạy bài võ gia truyền Thái Cực Trường Sinh để chữa bệnh. Tài liệu này khẳng định Thái Cực Trường Sinh là một bài võ cổ truyền có tính dân tộc: “Hơn nửa tháng ở quê nhà, cụ Thực ân cần chỉ dẫn cho học trò Song Tùng cách chạy chữa bằng phép luyện quyền thuật. Võ thuật là rèn luyện thể lực, ứng phó trong mọi tình huống. Luyện hình của bài này là quyền thuật, nhưng khác quyền thuật ở chỗ động tác của bài này chỉ là phương tiện để đạt được đạo. Ai có cơ duyên, đạo sẽ đến. Đạo ở đây là “võ đạo””.

Càng ngày người ta càng khẳng định tác dụng phòng ngừa và chữa bệnh của võ thuật, đặc biệt là võ cổ truyền, và bắt tay vào việc khai thác để ứng dụng trong tập dưỡng sinh. Ngày nay đất nước chúng ta có hằng triệu người, kể cả những người còn trẻ, mang nhiều bệnh mãn tính chạy chữa bằng thuốc đông, tây y nhiều năm không có kết quả. Hằng năm phải tốn cả triệu mỹ kim nhập thuốc an thần, trấn thống cũng chỉ giúp người bệnh tạm thời vượt qua cơn đau thể xác chớ không chữa khỏi bệnh tật.

Những bệnh mãn tính ngày càng phát triển này thường là:

– Loãng xương, thoái hoá cột sống, thoát vị đĩa đệm dẫn đến tê, bại tay, chân, đau nhức vai, gáy, đau nhức thần kinh toạ,

– Mất ngủ dẫn đến suy nhược thần kinh, giảm khả năng làm việc,

– Tăng huyết áp kéo dài dẫn đến tai biến mạch máu não, suy tim, hại thận, tiểu đường, nhồi máu cơ tim, đột quị.
Nguồn gốc của các bệnh mãn tính trên đều có thể giải quyết triệt để bằng việc tập luyện quyền thuật võ cổ truyền theo những nguyên tắc nhất định. Những nguyên tắc đó là:

1. Thực hành chính xác kỹ thuật vận động đòn, thế, theo cơ cấu kiến thiết bài quyền để giải toả những bế tắc về mặt cơ học,

2. Áp dụng phương pháp tập luyện hoà hoãn, cương nhu phối triển và lấy nhu làm chủ đạo, để điều chỉnh theo hướng tích cực hoạt động của hệ thần kinh.

3. Tập trung cao độ ý chí vào việc ghi nhớ, dẫn dắt động tác nhằm tạo ra sự hưng phấn tinh thần để đưa hoạt động huyết mạch vào tình trạng ức chế có lợi cho hoạt động của bộ máy tuần hoàn, hạ thấp huyết áp, giải toả căng thẳng thần kinh, căng cứng cơ bắp (stress), khôi phục trí nhớ.

4. Hít sâu, thở hết và luân chuyển khí có mục tiêu nhưng tự nhiên, thoải mái để bồi bổ dưỡng khí (oxy) cho máu, thải thoát thán khí (carbonic) ra khỏi máu, gia tăng sự vận động thuận lợi của hoạt động nội tạng và các tuyến nội tiết.

Võ thuật cổ truyền Việt Nam có vai trò rất lớn trong phép tập dưỡng sinh. Cần xây dựng môn Võ dưỡng sinh (L’ Art marcial de conserver la sante’) thuần tuý dân tộc, trên cơ sở khai thác các yếu tố vừa là Y thuật vừa là Võ học trong các bài quyền Võ cổ truyền Việt Nam, nhằm giúp cho người tập luyện có cuộc sống khoẻ mạnh, vui tươi, phòng tránh bệnh tật và kéo dài tuổi thọ trong sự an lạc.

  * Võ sư Trần Xuân Mẫn

Ý kiến của bạn

Comments are closed.