fbpx

Tất tần tật những điều cần biết nếu muốn học tốt môn võ Karate

Karate có nguồn gốc xuất xứ tại quần đảo Okinawa, Nhật Bản và chịu ảnh hưởng rất nhiều từ những môn võ thuật truyền thống Trung Quốc, thường được gọi chung là Kung Fu. Lịch sử Karate Okinawa bắt nguồn từ cuối thế kỷ 17 khi lệnh cấm vũ khí được ban bố bởi những nhà cầm quyền samurai. Cùng tìm hiểu sâu hơn về nguồn gốc, tên gọi và phương pháp luyện tập của môn võ này trong những nội dung dưới đây nhé.

Tất tần tật những điều cần biết nếu muốn học tốt môn võ Karate

Tất tần tật những điều cần biết nếu muốn học tốt môn võ Karate

Lịch sử hình thành môn võ Karate cổ đại và hiện đại?

1. Lịch sử hình thành

Thời trẻ, sáng tổ lưu phái Shotokan Gichin Funakoshi đã từng luyện tập 2 phái võ Karate nổi tiếng nhất vùng Okinawa thời đó là Shōrei-ryū và Shōrin-ryū. Sau nhiều năm tập luyện, Funakoshi đã tạo ra một phong cách riêng là sự kết hợp của cả hay phái ông từng tập.

Ông chưa bao giờ đặt tên cho lối đánh của mình và chỉ gọi nó là “karate”. Karate của Funakoshi phản ánh sự thay đổi trong nghệ thuật của Ankō Itosu, trong đó phải kể tới Heian/Pinan kata. Funakoshi đã đổi tên một số bài katatrong ngôn ngữ địa phương vùng Okinawa để người Nhật Bản có thể dễ phát âm nó hơn.

2. Sự phát triển cuả Karate hiện đại

Lịch sử Karate hiện đại ghi nhận những nỗ lực của Gichin Funakoshi, cùng với sự trợ giúp của con trai ông là Gigo (Yoshitaka) Funakoshi, thông qua các buổi biểu diễn trước công chúng và thúc đẩy phát triển các câu lạc bộ karate ở các trường đại học, trong đó có Keio, Đại học Waseda, Đại học Hitotsubashi (Shodai), Đại học Takushoku, Đại học Chuo, Đại học Gakushuin và Đại học Hosei, nhằm phổ biến rộng rãi bộ môn Karate đến công chúng. Qua những lần biểu diễn này, Funakoshi đã thu nạp được nhiều môn sinh là sinh viên các trường đại học.

Năm 1936, Gichin Funakoshi lập ra võ đường đầu tiên của mình lấy tên là Shotokan (Tùng đào quán) tại Mejiro, Toshima, Tokyo. Shoto (松濤 Shōtō?), trong tiếng Nhật có nghĩa là “cây tùng và ngọn sóng lớn” (sự rung động của lá thông khi sóng gió thổi qua), và cũng là bút danh của Funakoshi mà ông sử dụng trong các tác phẩm thi ca và triết học của ông cùng với thư cho các học sinh của mình. Chữ kan ( kan) nghĩa là “quán”.

Sau này, mặc dù võ đường đã bị phá hủy vào năm 1945 trong một cuộc không kích của Đồng minh trong Thế chiến thứ hai, Funakoshi vẫn tiếp tục truyền bá và giảng dạy Karate cho đến khi qua đời năm 1957. Để vinh danh người thầy của mình, các môn sinh của Funakoshi đã tạo ra tên gọi shōtō-kan, đặt làm bảng hiệu trên lối vào của hội trường, nơi Funakoshi giảng dạy. Gichin Funakoshi thực chất chưa bao giờ đặt tên cho trường phái của mình, ông vẫn chỉ gọi nó là karate.

Tuy nhiên, về sau do nội bộ bất đồng (do quan niệm rằng sự cạnh tranh là đi ngược lại bản chất của karate) dẫn tới sự tách riêng và thành lập của hai tổ chức khác. Hai tổ chức này được gọi là Hiệp hội Karate Nhật Bản (do Masatoshi Nakayama thành lập) và Shotokai (do Motonobu Hironishi và Shigeru Egami thành lập). Sau đó đã dẫn tới sự hình thành của nhiều tổ chức, hiệp hội khác nên không chỉ tồn tại một “trường Shotokan” đơn lẻ, mặc dù tất cả đều chịu ảnh hưởng từ phong cách của Funakoshi. Là trường lớn nhất, Shotokan được coi là trường mang nhiều ảnh hưởng và phong cách truyền thống nhất giới karate-do

Cái tên Karate có nguồn gốc bắt nguồn từ đâu?

Trước đây, khi mới chỉ giới hạn ở Okinawa, Karate được gọi là Totei theo ngôn ngữ ở đây, và được viết là 唐手 (tangsho, Đường thủ, tức các môn võ thuật có gốc từ Trung Hoa). Vào thời kỳ Minh Trị, môn võ này bắt đầu được truyền vào lãnh thổ chính của Nhật Bản, thì chữ 唐手 được phát âm theo tiếng Nhật là Karate và giữ nguyên cách viết này.

Tuy nhiên, do 唐手 thường bị hiểu không đúng là “võ Tàu”, cộng thêm việc môn võ này thường chỉ dùng tay không để chiến đấu, nên người Nhật bắt đầu từ thay thế chữ 唐 bằng một chữ khác có cùng cách phát âm và mang nghĩa “KHÔNG”, đó là 空. Tên gọi Karate và cách viết 空手 bắt đầu như vậy từ thập niên 1960. Giống như nhiều môn khác ở Nhật Bản (Trà đạo, Thư đạo, Cung đạo, Kiếm đạo, Côn đạo, Hoa đạo…), Karate được gắn thêm vĩ tố “Đạo”, phát âm trong tiếng Nhật là “DO” (viết là 道). Vì thế, có tên Karate-Do. Phần lớn đa số người dạy Karate đều hướng tới chữ “Do” này đều muốn học trò của mình có đạo đức nhân cách.

Phương pháp luyện tập được chú tâm nhất trong Karate là gì?

Việc tập luyện Karate hiện đại được chia làm ba phần chính: kỹ thuật cơ bản (“Kihon” theo tiếng Nhật), Quyền (“Kata”) và tập luyện giao đấu (“Kumite”)

Kỹ thuật cơ bản (Kihon) (基本) được tập luyện từ các kỹ thuật cơ bản (kỹ thuật đấm, động tác chân, các thế tấn), thân pháp, nhãn pháp, hơi thở trong từng kĩ thuật của môn võ. Đây là thể hiện “mặt chung” của môn võ mà phần lớn mọi người thừa nhận, ví dụ những bước thực hành đòn đấm.

Kata (型) nghĩa là “bài quyền” hay “khuôn mẫu” “bài hình”, tuy nhiên nó không phải là các động tác múa. Các bài kata chính là các bài mẫu vận động và chiêu thức thể hiện các nguyên lý chiến đấu trong thực tế.

Kata có thể là chuỗi các hành động cố định hoặc di chuyển nhằm vào các kiểu tấn công và phòng thủ khác nhau. Mục đích của kata là hệ thống hóa lại các đòn thế cho dễ nhớ dễ thuộc và những bài kata đi từ dễ đến khó, từ đơn giản đến phức tạp tùy theo trình độ của môn sinh, mỗi hệ phái karate-do lại có một kĩ thuật khác nhau vì thế mà trong luật thi đấu của liên đoàn karate thế giới phải tuân theo kĩ thuật của 4 hệ phái lớn.

Xem thêm: Thế Giới Võ Thuật; Kết nối niềm đam mê võ thuật Việt Nam

Ý kiến của bạn

Comments are closed.