fbpx

Thế nào là một môn võ có tính khoa học?

Nền võ học Việt Nam đang đi xuống một cách thảm hại do sự xuất hiện của những võ phái với loại võ chỉ múa ở đình ở miễu trong những dịp lễ hội dân gian cùng các thành phần võ góp, võ thập cẩm. Bên cạnh đó là sự xuất hiện những quái nhân trong làng võ thuật chẳng hạn như: nằm trên bàn chông để đá đập trên ngực, lấy sắt đập vào ngực, hông, cổ, v.v. cũng khiến người Nhật Bản và Hàn Quốc phải bật cười vì họ thấy được sự không khoa học của võ Việt Nam.

Thế nào là một môn võ có tính khoa học?

Thế nào là một môn võ có tính khoa học?

Mặt khác, nhiều võ phái cho môn sinh đi học các môn võ khác để về làm phong phú võ phái của mình, đó là một việc làm đáng thương hại xuất phát từ sự thiếu hiểu biết về tính khoa học mà võ thuật cần phải có. Như vậy, nền võ học phải như thế nào mới đúng đắn? Và tính khoa học của võ thuật nằm ở đâu?

Theo võ sư Long Phi Thanh, võ thuật là những động tác đòn thế có hệ thống đựợc sắp xếp theo một quy luật nhất định. Cụ thể, người Nhật đã làm được điều này với sự ra đời của võ Nhu đạo – quy luật đòn bẩy hay Hiệp Khí Đạo – quy luật quán tính. Hệ thống đòn thế muốn khoa học phải được xây dựng dựa trên những quy luật này. Một môn võ có hệ thống thì mới phân định được đẳng cấp (sơ cấp, trung cấp, cao cấp) và phải có quy luật thì khi ra đòn cơ bắp mới xuôi theo đòn đánh để tạo lực đánh cao nhất và hình thành phản xạ đòn thế (phản xạ đòn thế là một hành động đòn thế được thực hiện mà chính người thực hiện cũng không định trước, người xưa hay nghĩ do bùa ngãi, thần thánh nhập mới đánh được vậy)

Võ học được xây dựng trên nền tảng cơ thể học, tâm lý học và toán học. Trên nền tảng đó người ta tạo nên 8 yếu tố căn bản, bao gồm:

  • Tấn pháp: phương pháp thiết lập một thế tấn công.
  • Thủ pháp: kĩ thuật sử dụng đòn tay.
  • Cước pháp: kĩ thuật sử dụng đòn chân
  • Thân pháp: phương pháp di chuyển toàn thân
  • Bộ pháp: tư thế ra đòn
  • Tâm pháp: nhìn thấy điểm giữa giữa mình và đối thủ, đối thủ muốn đánh trúng mình thì phải bước qua điểm giữa đó và ngược lại.
  • Nhãn pháp: phương pháp quan sát khi chiến đấu. Có 2 cách quan sát: chi tiết và tổng quát
  • Đấu pháp: học thuyết chỉ đạo cho 1 cuộc chiến đấu, nếu muốn thật sự hiểu rõ có thể gặp võ sư Long Phi Thanh.

Dựa trên nền tảng này, người ta xây dựng nên bài quyền và đòn thế.  Bài quyền không có mục đích chiến đấu mà chỉ có tác dụng phát triển thể lực, xây dựng đòn thế hoặc nhiều nhất là thiết lập tình huống chiến đấu và xây dựng phản ứng trả lời cho tình huống đó.

Có 5 tố chất để cấu tạo thành ` trạng thái thể lực tốt nhất được phát triển trong bài quyền, đó là:

  • Nhanh: khả năng thâu ngắn khoảng cách trong thời gian ngắn nhất)
  • Mạnh: năng lực triệt tiêu lực cản
  • Bền: khả năng chống lại sự mệt mỏi trong thời gian luyện tập hoặc chiến đấu kéo dài.
  • Biến: khả năng thay đổi đòn thế trong những tình huống bất chợt nhưng đòn biến phải có cùng chiều với đòn đã thực hiện trước đó.
  • Nhu: năng lực thực hiện đòn thế với biên độ khớp mở rộng.

Mỗi một bài quyền có tác dụng phát triển 1 trong 5 yếu tố thể lực. Người xưa không tập tạ, cũng không vay mượn thể lực ở các môn thể thao hiện đại mà họ chỉ cố gắng luyện tập để phát triển thể lực chuyên môn.

Đòn thế, khác với bài quyền, có mục đích chiến đấu và là thành phần riêng của bài quyền. Để cho ra lực đánh lớn, đòn thế cần phải rõ ràng. Trong võ thuật, lực đánh được phân thành 4 loại: lực va đập, sang chấn, ma sát và xuyên phá. Mỗi một loại lực tạo ra một vết thương riêng mà ngành pháp y của công an có thể nhận diện được. Một điều quan trọng nữa là hơi thở và động tác đòn thế phải đi chung với nhau. Nín thở (hoặc thở không đều) để đi một bài quyền chắc chắc tim sẽ bị tổn hại.

Ngoài phát triển 5 yếu tố thể lực, võ thuật còn phát triển 5 yếu tố về mặt tinh thần như: khả năng quan sát, khả năng tập trung, khả năng tư duy, khả năng trí tuệ, và nhân cách.

Nếu nền võ học Việt Nam được xây dựng theo những nguyên tắc trên thì quả thật là tuyệt vời, còn nếu góp một bài từ mỗi võ phái để hình thành một giáo án chung thì đó là một việc làm hết sức buồn cười bởi vì có quá nhiều động tác chỏi cơ trong chuỗi bài quyền thì người tập không thể tạo lực đánh lớn được. Chẳng hạn, nếu người tập đã hình thành và củng cố một đòn thế, sau đó lại tập thêm một đòn thế khác chỏi cơ so với đòn thế trước đã được củng cố thì chẳng những người đó không hình thành phản xạ đòn thứ hai mà còn phá vỡ đòn trước.
Dựa trên căn bản mà tôi nói trên thì ngành thể dục thể thao nên đánh giá lại tất cả các loại võ hiện nay.

Trích từ Võ đường Long Phi Thanh

Ý kiến của bạn

Comments are closed.