fbpx

Tuyệt kĩ song cước “đá chết trâu” gia truyền của Johnny Trí Nguyễn

Johnny Trí Nguyễn được biết đến với sự nghiệp diễn xuất đáng nể, và còn với vai trò là một võ sư bậc thầy với tuyệt kĩ song cước “đá chết trâu” gia truyền.

Tuyệt kĩ song cước “đá chết trâu” gia truyền của Johnny Trí Nguyễn

Tuyệt kĩ song cước “đá chết trâu” gia truyền của Johnny Trí Nguyễn

Lớn lên trong một gia đình có truyền thống võ học

Johnny Trí Nguyễn có tên khai sinh là Nguyễn Chánh Minh Trí, sinh năm 1974 tại Bình Dương trong một gia đình giàu truyền thống võ học. Ông nội anh chính là huyền thoại “Nhạn trắng Cà Mau” – Nguyễn Chánh Minh vang danh một thời của làng võ học Nam Bộ với tuyệt kỹ song cước “đá chết trâu”. Chú anh là Nguyễn Chánh Dần cũng là một võ sĩ tung hoành toàn cõi Đông Dương.

Theo các giai thoại võ thuật , ông nội của Trí Nguyễn được gọi là “Nhạn trắng Cà Mau” vì ông luôn mặc áo trắng. Trong một lần giao đấu, ông Chánh Minh đã sử dụng tuyệt kĩ song cước của mình đá một võ sư bay đụng vách nhà và khiến nó bị sập. Võ sư này sau đó đã phải kinh ngạc thốt lên: “Đá như vậy thì trâu cũng chết”. Cái tên tuyệt kĩ song cước “đá chết trâu” cũng từ đây mà ra. Không chỉ nổi tiếng với tuyệt kĩ của mình, “Nhạn trắng Cà Mau” sau đó còn nổi tiếng khi một mình đấu với mười mấy tên cướp cầm mã tấu.

Johnny chia sẻ, hồi bé anh không có được vóc dáng cao lớn và lực lưỡng như con nhà võ chính hiệu, thay vào đó trông anh hơi “đẹt” và có chút ốm yếu so với bạn bè đồng trang lứa. Mặc dù cha và ông nội đều là những võ sư “danh chấn giang hồ” nhưng bạn đầu Trí không hề có ý định theo đuổi nghiệp võ mà chỉ thích rong chơi đó đây cùng chúng bạn. Phải đến khi chứng kiến cha mình thi triển nội công, mặc cho người khác đánh đấm túi bụi mà “vẫn bình chân như vại” anh mới quan tâm hơn đến công việc cha đang làm và quyết định chăm chỉ luyện tập ngày đêm để nối nghiệp gia đình.

Cuộc đời anh bắt đầu có sự thay đổi lớn sau khi cùng gia đình di cư đến Mỹ vào đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Cuộc sống nơi đất khách quê người khởi đầu vô cùng khó khăn và chật vật. Lúc này, nhà Johnny phải sống ở bang Texas – nơi mà mùa đông thì lạnh thấu xương, còn hè thì lại nóng như lửa đốt. Về sau, gia đình chuyển đến định cư tại thành phố Los Angeles, bang California thì mọi thứ mới trở nên dễ chịu hơn hẳn.

Ngoài giờ học văn hóa trên lớp, anh cũng tranh thủ đi làm thêm để phụ giúp gia đình. Quỹ thời gian hạn hẹp nhưng Johnny không hề bỏ quên việc luyện tập võ thuật. Từ căn cốt những bài quyền gia truyền được học từ bé, anh dấn thân vào bộ môn Wushu (tán thủ) và tìm thấy niềm đam mê mới ở đó.

Sau một thời gian tham gia luyện tập ở bộ môn mới, Johnny đã nhanh chóng có mặt trong đội tuyển quốc gia Mỹ và đại diện cho đất nước cờ hoa tranh giải Wushu tại Roma (Ý – 1997), vô địch châu Mỹ (1998) và đạt được chiếc huy chương vàng trong giải Vô địch Panamerican Wushu kỳ 2 tại Toronto.

Không chỉ giỏi về võ thuật cổ truyền và tán thủ, Trí Nguyễn còn học và tập luyện rất nhiều môn khác như vật, vovinam, taekwondo, đấu kiếm, quyền Anh hay võ tổng hợp. Thậm chí, anh cũng rất cừ trong các môn thể thao khác như: bóng rổ, cưỡi ngựa, bơi lội, đua xe, trượt tuyết, bắn súng…

Trí Nguyễn cho biết, mục đích của việc trải nghiệm và tập luyện nhiều bộ môn khác nhau không chỉ giúp thể chất và tinh thần luôn được dẻo dai mà còn giúp khả năng chiến đấu của anh trở nên hoàn hảo.

Khi được hỏi: “Một người đàn ông của võ thuật là như thế nào?” Johnny trả lời: “Cái quan trọng nhất mà võ thuật dạy tôi, đó là tính kiên nhẫn. Nếu sợ khó thì sẽ không tập được tới đâu, nếu sợ đau cũng sẽ không đạt được điểm nào. Càng tập võ nhiều thì càng tự tin là mình có khả năng vượt qua bất kỳ điều gì. Các chiêu thức, kỹ thuật ngày một khó dần lên, nếu mình vượt qua được thì mình có thể vượt qua mọi thứ khác trong cuộc sống”.

Mở võ đường để thỏa mãn đam mê từ nhỏ

Xác định gắn bó với nghiệp võ nên sau khi đóng phim một thời gian, Trí Nguyễn đã quyết định dẹp mọi dự án sang một bên để mở võ đường Liên Phong tại Sài Gòn.

Nói về lí do lập “Liên Phong võ đường”, Johhny chia sẻ: “Gia đình tôi mấy đời tập võ, nam phụ lão ấu gì cũng tập, nhưng càng về sau này, nhất là thế hệ của tôi và con cháu mình, vì nhiều lý do khách quan, số người luyện võ ngày càng ít đi. Tôi thì nguyện suốt đời theo võ đạo nên tự thấy việc mở võ đường là thiết yếu. Võ đường không những giúp tôi và gia đình có nơi để gìn giữ thói quen tập luyện; giúp các môn sinh có thể học thêm môn phái mới và trao đổi võ thuật; giúp đoàn phim có nơi thực tập các pha đánh đấm… mà còn là nơi giúp các thế hệ sau ghi nhớ những công lao của những võ sư tiền bối”.

Hiện nay, ngoài điện ảnh, mối quan tâm lớn nhất của của Trí Nguyễn chính là hoạt động quảng bá võ thuật đến với giới trẻ, giúp các bạn hiểu được tầm quan trọng của võ thuật đối với sức khỏe – tinh thần cũng như trao dồi khả năng tự vệ. Bên cạnh việc đó, anh cũng dùng chính võ đường của mình để làm từ thiện bằng cách tuyển rất nhiều trẻ em mồ côi và trẻ có hoàn cảnh khó khăn để giảng dạy miễn phí.

Hi vọng rằng, trong tương lai Trí Nguyễn sẽ tiếp tục thành công với những điều mà bản thân anh đang gây dựng, phấn đấu và phát triển.

Thanh Phong/ DKN.

Ý kiến của bạn

Comments are closed.